Người mẹ (ngồi) khóc nức nở khi nghe đứa con trai duy nhất bị tuyên phạt tử hình - Ảnh: A.N. Những tiếng gào thét vang vọng khắp dãy chuồng tiêu của TAND TP Hà Nội ngày 31-7. Bà gọi trời, trời cao không thấu. Bà gọi con, đứa con trai độc nhất vô nhị ngồi trong phòng chờ nghị án cách mẹ một cánh cửa kính mà như xa vạn dặm. Không có tiếng con đáp trả, chỉ có tiếng quát của lực lượng công an hỗ trợ tư pháp đề nghị bà im lặng, nếu không sẽ bị đuổi ra khỏi tòa. Người nữ giới ấy là mẹ của bị cáo Vũ Văn Thành (23 tuổi), vừa bị TAND TP Hà Nội kết án tử hình về hai tội giết người và cưỡng hiếp. Nhìn Thành nhỏ bé đứng trước vành móng ngựa, nhìn người mẹ mặc chiếc áo công nhân màu xanh vật vã trong vòng tay người thân, nghe câu chuyện chắp vá qua tiếng khóc của bà, không ai có thể tưởng tượng được đứa con trai phúc hậu của bà lại có thể gây ra tội ác tày đình đến như thế! Ai nghe tội ác của con cũng thịnh nộ, ai nhìn người mẹ cũng xót đau. Thành và chị T.T.H.T. Có quan hệ tình cảm với nhau. Thành nghỉ học sớm, đi làm thuê. T. Là sinh viên Trường cao đẳng Du lịch Hà Nội. Vài người bạn của Thành kể lại Thành thường chắt chiu số tiền lương ít oi để lo cho tình nhân trang trải chuyện học hành. Thành cũng đã dẫn T. Về ra mắt mẹ ở Thanh Hóa. Mẹ chưa kịp vui mừng với hạnh phúc chớm nở của con thì Thành và T. Chia tay, T. Chủ động cắt đứt liên lạc. Khuya 21-11-2012, Thành chuẩn bị dao đến phòng trọ của bạn gái. Thành khống chế bạn gái tới 4g sáng, ép T. Cho quan hệ tình dục rồi bóp cổ T. Cho đến chết. Vụ án trèo tường giết người thương giữa đêm khuya từng làm dư luận xốn xang một thời gian dài ở Hà Nội. Đứng trước tòa, Thành khai vì không muốn chia tay chị T. Mà chị không đồng ý quay lại nên mới xảy ra sự việc. Bóp cổ chị T. Xong, Thành đâm dao vào bả vai nhưng không chết. Nghe con khai trước vành móng ngựa, người mẹ ngồi dưới cứ liên tục lắc đầu, lau nước mắt. Thời con gái, khi bà mang bầu thì bị bồ ruồng bỏ. Bà sinh con một mình, 23 năm nuôi con một mình. Và giờ đây khi Thành bị tuyên án tử hình thì suốt phần đời còn lại người mẹ ấy vẫn phải một mình... Ôm người chị lả đi trong vòng tay mình, dì của bị cáo nói: “Hôm chia tay nhân tình xong, nó về quê tỏ ra buồn chán thì bị mẹ mắng. Hai mẹ con có nói qua nói lại mấy câu rồi nó bỏ đi Hà Nội. Ai ngờ nó ra Hà Nội được vài ngày thì xảy ra sự việc. Đau lòng quá! Không biết mẹ nó phải sống sao đây?”. Công an giải bị cáo đi. Ngang qua mẹ, bị cáo chỉ kịp gọi được vài câu “Mẹ ơi mẹ!” trong nước mắt. AN NHIÊN |
Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2013
Nước thông tin mắt mẹ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét