Công việc của anh không ổn định và có nhiều may rủi

Ngồi cạnh chồng, chị Như trầm ngâm: “Nghe đâu bệnh này do di truyền và rất nguy hiểm đến tính mệnh. Báo Dòng Đời sẽ đăng công khai danh sách độc giả ủng hộ bé Hà trên các số báo tiếp theo. Gia đình nhỏ ấy đang mong lắm một phép mầu, mong lắm vòng tay xót thương và sự san sẻ của cộng đồng để bé Hà đấu điều trị, lớn lên khỏe mạnh và đi học như bao đứa trẻ khác. Cuộc sống cứ thế đắp đổi qua ngày.
Hiếm, con bé hỏi những câu như xát muối vào lòng tui vậy: Sao con có một con mắt? Con có được đi học không?”. 000 đồng/ngày. Anh Thọ vắng nhà, chị Như thì đang lúi húi tắm cho bé Hà. Ngày ngày, anh theo công trình đi khắp nơi, chị oằn mình trong nhà xưởng. Cũng từ dạo đó, gia đình nhỏ của họ luôn trong tình trạng chao đảo vì sóng gió.
Gần đây, Hà còn xin ba mua cho cuốn tập, cây bút, hộp màu để tập viết. Học đến lớp 8 thì anh nghỉ học. Một việc tưởng chừng rất thông thường và hiển nhiên của một đứa trẻ là lớn lên được đi học thì với Hà lại là cả một hành trình gian lao. Nếu mình hết khả năng xạ trị cho con, nó có bề gì thì tui biết sống làm sao”.
Hai vợ chồng có cái điện thoại, chị nhường anh mang theo mỗi khi ra đường. Những con chữ tuy còn nguệch ngoạc nhưng là cả một sự cố kỉnh lớn của Hà. Lúc nào tui cũng trong tình trạng sẵn sàng xách chiếu, mùng, mền đi bệnh viện”.
Anh Thọ cười hiền: “Lỡ thương rồi, khó khăn mấy cũng chịu thôi”. Dù bệnh tật nhưng Hà rất ham học và mong được đến trường Nỗi đau từ khối u quỷ quái Chưa tròn 4 tuổi nhưng Thanh Hà đã phải qua một đợt giải phẫu múc bỏ mắt phải và thêm 6 toa hóa chất để ngăn chặn sự phát triển của khối u võng mạc qua mắt trái.
Gần đây, chị nhận hạt điều về nhà làm. Tính ra, từ hồi Hà 2 tuổi đến nay, bệnh viện gần như trở thành ngôi nhà thứ hai của vợ chồng tui. Gương mặt sạm đen vì mưa nắng của người đàn ông miền Tây thoáng chút thảng thốt khi nghe vợ nói với chúng tôi: “Thiệt tình, giờ vợ chồng tui chỉ biết kiếm gạo qua ngày vậy thôi.
Theo Dòng Đời. Sài Gòn nắng như đổ lửa. Mấy năm rồi nhà tui không có tết, có quê mà không được về”. Rồi một mình anh lên Sài Gòn tìm kế sinh nhai và đã làm qua đủ nghề vất vả như phụ hồ, bốc vác. Vì không biết chữ nên hồ sơ bệnh án của bé Hà, chị mù tịt. Chúng tôi ghé thăm căn phòng trọ nhỏ của vợ chồng anh Thọ, chị Như trên đường Phan Anh (phường Bình Trị Đông, quận Bình Tân) khi bên ngoài sắc xuân vẫn còn chứa chan từng dãy phố.
Chị Lý Tâm Như (SN 1979) lẩn mẩn bóc những vụn hạt điều bé tí. Chị Như ngày trước làm mướn nhân nhưng đã mất việc vì công ty tạm ngưng hoạt động. Phần vì sợ cháu cũng mang bệnh như chị, phần khác là muốn dành hết tình thương, sự quan tâm cho Hà”. Ngoài chiếc tivi màu, trong phòng không có vật dụng nào đáng giá.
Ngoài giờ đi làm, anh Thọ luôn vấn vít bên con Hai cảnh đời khốn khó Chị Như người Sóc Trăng và là một cô gái Khmer có khuân mặt hiền từ nhưng đượm buồn.
Lớn hơn một tí, chị khăn gói lên Sài Gòn với giấc mơ tìm một công việc ổn định để đời mình bớt khổ. HCM với tổn phí 4 triệu đồng/tia

HCM, ĐT: 01208837886. Anh Thọ tâm can: “Hà đã ý thức được mình không giống các bạn xung quanh. Trò chuyện hồi lâu, chị ngỏ ý nhờ chúng tôi gọi điện để anh Thọ về. Bệnh của con thì còn phải điều trị lâu lắm. Giọng chị trầm buồn: “Nhưng mà tui không biết chữ nên đi đâu rồi cũng è làm mướn thôi”.
Sau này khi đi khám và thầy thuốc kết luận cháu bị khối u võng mạc thì tui rụng rời hết cả thủ túc. Hồi bé, chị đi làm thuê riết thành quen. Vợ chồng họ gom từng đồng xu lẻ để thay phiên nhau đưa cô con gái Lý Thanh Hà (SN 2009) vào chữa trị tại Bệnh viện Mắt và Ung bướu TP. Gặp chúng tôi, chị hỏi mà như nói thầm với chính mình: “Tết được về với ba má chắc vui lắm. Bình Tân, TP.
Kiệt quệ rồi. Sinh ra trong một gia đình có đến 10 anh em nên đói, rách là chuyện thường nhật đối với chị. Anh Lâm Văn Thọ (SN 1972) làm phụ hồ. Bình Trị Đông, Q. Ngày nào cũng vậy, hết vần vật lo cơm, nước, chợ búa đến tắm giặt cho con, chị lại gập người bên thúng hạt điều.
Nhưng từ khi bé được tròn tuổi thì tai họa bắt đầu ập đến. HCM hết ngày này qua tháng khác. Gặp rồi đem lòng thương yêu chị Như, anh đã mường tưởng con đường trước mắt sẽ rất hóc búa. Bé Hà thích đi học và ước mơ làm cô giáo. Nhà anh có 7 anh em và cũng nghèo “rớt mồng tơi” như nhà chị. Nhớ những lần vô hóa chất, tóc Hà rụng hết, nhìn thương khôn xiết. Anh Thọ làm phụ hồ được chừng 150. Hoặc chuyển tiền trực tiếp vào TK đại diện của báo Dòng Đời: Huỳnh Tuyết Hoa, TK 001100 410 1740 Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam (VCB) - ĐT: 0938381349.
Dù làm việc quần quật nhưng mấy năm nay gia đình anh chị vẫn không có tết và giấc mơ đến trường của bé Hà thì mịt mờ như đôi mắt của em. Anh Thọ phân vua: “Hà còn phải sang rất nhiều đợt xạ trị tại Bệnh viện Mắt TP. Anh Thọ cho biết: “Hồi trước, thấy cháu có diễn tả đau mắt, mắt đỏ và nhìn kém, vợ chồng tui cứ nghĩ vậy rồi từ từ sẽ khỏi. Ngày nào tui cũng thom thóp lo và chẳng dám sinh thêm cháu thứ hai.
Mọi sự giúp đỡ xin gởi về địa chỉ: Anh Lâm Văn Thọ - 137/59C Phan Anh, P. Mấy cái tết vừa qua, vợ chồng chị ngồi trong gác trọ nhìn mọi người hồ hởi thu dọn hành lý về quê mà xót lòng.
Dù tùng tiệm mấy thì cái ăn trong nhà vẫn thiếu trước hụt sau, lại thêm tiền thuê phòng, điện nước hơn cả triệu đồng mỗi tháng, còn nói chi đến tiền chữa bệnh cho con và đi chơi, mua sắm. Lúc đó, Hà bụ bẫm và đáng yêu như thiên thần. Về sống với nhau từ năm 2006 nhưng hai vợ chồng chưa có hôn thú. Lắm khi, anh Thọ thất nghiệp gần cả tháng. Chị quen anh Thọ khi cả hai đang lặn lội làm công giữa Sài Gòn.
Đến năm 2009, bé Hà chào đời trong niềm hạnh phúc khôn tả của đôi vợ chồng trẻ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét