Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Oman – thêm mới vào Câu chuyện cổ tích không hồi kết.

Bất chấp thiên nhiên mời gọi hối thúc? “Thôi mà!”- Khalid phì cười an ủi – “Đến một tổ quốc tiền phong về hàng hải với huyền thoại Sinbad còn như thế này nữa là… Cái gì cũng phải từ từ. Sự cộng tác không được dài lâu vì Taymur ngày một nắm nhiều quyền lực. Bữa tối của tôi và anh bạn Hilal diễn ra tại một nhà hàng mà ông chủ đã thành kính biến tất tật sảnh ăn chính thành viện bảo tồn với gần 500 bức ảnh của Sultan Qaboos. Nhìn quanh bạn cũng sẽ thấy hình ảnh ông hoặc là hoành tráng long lanh ở chính giữa đại sảnh.

Oman dù bơi trong vũng dầu vẫn đầu tư mạnh vào giáo dục. Trong lúc chúng tôi hí húi ăn uống. 40 năm sau. Trí não còn biết đấu tranh. Vào một ngày đẹp trời. Lisbon (Bồ Đào Nha). Một nhóm biểu tình đã khuấy động Oman nhưng không mảy may động chạm đến vị Sultan cha già dân tộc.

Ali là một chiến binh nổi tiếng oai dũng và là một thi sĩ hào kiệt. Chỉ cần một câu ủng hộ Ali. Oman chủ trương đường lối ôn hòa. Người đàn ông có quan hệ dòng tộc gần gũi nhất với Muhammad là một cậu bé tên Ali.

Tại trận Siffin. Chục triệu đàn bà khác tình nguyện khoác lên mình bộ đồng phục đen như một dấu hiệu thần phục sức mạnh tôn giáo của nhà Saud.

Nhưng là kiểu thần tiên cổ tích của Andersen: đẹp. Nơi nào càng Oman hóa nhanh và tốt thì càng được hưởng nhiều lợi tức của chính phủ.

Chính sách đối ngoại của Oman phải nói là không tiền khoáng hậu trong cộng đồng các nhà nước Hồi giáo. Nếu mà không tận mắt nhìn thấy cuộc sống ở Oman và tình cảm người dân dành cho ông thì hẳn tôi đã phì cười.

Oman. Được mời ăn chà là và bị lục vấn tại sao đến giờ vẫn chưa lấy chồng (!) Tôi tự dưng nhận giả cốt lõi làm nên một nền văn hóa không phải là những đền đài thành quách hay công trình kỳ vĩ hoặc tự nhiên tạo hóa đặc sắc.

Được gia đình đính ước từ khi mới lên 6 tuổi tên là Aisha. Được chào Hê-lô. Những cháu gái của ông chân đeo gông xiềng lê lết trên cát bỏng sa mạc bước theo sau ngọn giáo xuyên qua đầu cha còn rỏ máu. Khi thiên sứ từ trần. Ông đề nghị đem giấy bút đến bên giường bệnh để viết di chúc. Những tín đồ Hồi giáo nhân danh thánh kinh Quran sẵn sàng hạ sát bất kỳ ai không cùng chính kiến? Họ dạt xuống Oman.

Vừa rất tủi thân: “Đàn ông Oman toàn bị doạ thôi. Bạn bè người nước ngoài ở Oman thì bán tín bán nghi.

1. Mặc dù hậu duệ sinh vật học của Khawarij tồn tại ở Oman. Trắng phau phau. Cháu ngoại của vị thiên sứ người thì bị đồn là đầu độc mà chết.

Khi đó vẫn còn là cô bé Kamila 14 tuổi về làm hoàng hậu. Sultan thì già rồi. Sau cái chết của Ali. Ảnh của ông có ở khắp mọi nơi. Năm 62 tuổi. Nhưng kẻ nối ngôi “xứng đáng” nhất của tinh thần Khawarij lại chính là dòng Hồi giáo Wahhabi ở Saudi.

Ostuni (Italy). Kiên quyết không bạo loạn vì sự bình yên và hợp nhất của đế chế. Một bức thư dài được đăng trên Thời báo New York giãi bày cho cả thế giới biết rằng: Chúng tôi ở Oman hối lắm. Tiếng Ả Rập có tức thị những người đi theo Ali. Chỉ chưa đầy 50 năm sau khi Muhammad băng hà.

Người thì bị chặt đầu cắm vào ngọn giáo bêu riếu trong đế kinh. Thậm chí ít lâu sau đó. Tài năng của chúng ta đã sống hơn 30 năm qua đơn độc một mình. Mắt rưng rưng sùng kính. Trở thành con rể của Muhammad và đem lại cho ông năm đứa cháu ngoại thì ai cũng cho rằng chính anh sẽ là người kế vị.

Anh kể cho tôi nghe về cô vợ yêu của mình. Đấy là phiên bản chính thức.

Hậu duệ của “những kẻ bỏ ra đi” Tôi cười xòa khi Hilal nói là anh ấy “không quan tâm”. Thế mà hiện nay với đống tiền dầu mỏ. Rồi thầm thĩ với tôi. ” Trở lại chuyện của Sultan. Khalid liếc xéo tôi một cái rồi nhướng mày hỏi: “Thật ư?” Khi ấy. Anh bạn mới quen Hilal quyết định cho tôi làm quen ngay với thần tượng số 1 của người dân Oman.

Đó là Oman và Jordan. Bất kỳ ai trên sa mạc cũng đều có thể bị chặn đường và buộc phải giải đáp một câu hỏi bất kỳ về Islam và lòng sát sao. Không phải là những kẻ cực đoan Khawarij nhưng là những người cầm quyền chính thống của Hồi giáo đẩy gia đình ông phải chịu nhiều cảnh vô cùng thảm thê.

Đọc Wikipedia thấy bảo tỷ lệ chết do tai nạn giao thông ở Oman đứng thứ nhì thế giới. Nguyenphuongmai Kỳ sau: Li-băng - -- 1 Không có đàn ông thì cũng chẳng có nước mắt. Gia đình máu mủ của chính người khai sinh ra Hồi giáo lại bị thảm sát vô cùng dã man. Thậm chí với cả Iran là một nước theo dòng Hồi giáo Shia chứ không phải Sunni như phần lớn các nước ở Trung Đông.

Thế còn những kẻ đã ám hại Ali. Muhammad đã cưới thêm hơn một chục bà vợ khác. Một người bạn tôi thậm chí hưng phấn về điều này đến mức đang lái xe đưa tôi đi chơi mà anh bỏ cả vô-lăng. Xinh thơm tho giữa bạt ngàn hoa lá như những ngôi nhà trong chuyện cổ tích. Bọn con nít từ lúc bé tý đã hằng tuần được tổ chức đi dọn rác bãi biển. Cách đây không lâu. Nếu không có những giọt máu và sự tàn khốc này.

Được Muhammad đặc biệt yêu quý. Khen cái gì đẹp là … cho luôn không tiếc. Bít tất các cửa sổ còn bị buộc phải có một cái mái vòm theo kiểu Oman truyền thống.

Đường xá của Oman mượt mà như dải lụa xuyên núi cắt sông. Đến chính cả caliph Ali cũng bị Khawarij sát hại.

Mai có chú ý đến những y phục của nữ giới nơi đó không?” Tôi chợt hiểu ý của Khalid. Đúng là sến. Đặt chân đến Oman. Thậm chí những quán ăn ngoại quốc cũng tình nguyện treo hình ông.

Hay Popayan (Colombia). Ai sẽ là người nối nghiệp đây? Cái sự thành công chóng vánh. Hầu như tất tật đều là goá phụ hoặc li dị chồng. Nhưng các bà vợ và kẻ thân cận bị cuốn theo những ý đồ quyền lực ngầm ngấm đã không làm như lời đề nghị. Xóa bỏ dần dần tầng lớp văn hóa nhà nước. Tôi đã kể với các bạn chi tiết ông hoàng Qaboos bị đồn là đồng tính chưa nhỉ? Vào những năm trước nhất tại vị.

Oman có hơn 1. Vị caliph này trước khi thăng hà lại tự chỉ định Umar – cũng là một trong rất nhiều bố vợ của Muhammad - kế ngôi.

Vỗ về an ủi những kẻ du hành đường xa với tấm lòng hiếu khách thật tâm và cái chân chất dân cày của một vị chủ nhà no đủ. Lập nên tổ chức Hồi giáo Khawarij. Hilal thì đặt tay lên ngực nói đơn giản: “Chúng tôi yêu và tin Sultan. Có một thời điểm trong kí vãng.

Cứ như một cơn dịch tràn lan không thuốc chữa. Đưa tôi về nhà chơi.

Biết đâu mấy bạn trẻ ở Việt Nam sẽ rút kinh nghiệm được điều gì đó từ giang sơn chúng tôi?” Tôi vẫn nghĩ về Oman như một Trung Đông thần tiên. Ali lên cầm quyền thừa hưởng một thế giới Hồi giáo chia cắt với những kẻ lãnh đạo đầy âm mưu và sấp mặt. Khi anh hôn phối với Fatimah. Sự thảm khốc và khát máu của Khawarij khiến cả vùng bán đảo Ả Rập phải ghê sợ.

Và chương này viết theo đề nghị của Khalid. Hầu như ai cũng mặc đồ truyền thống. Facebook. Ông cười nhãi trên tường nhà. Ông giáo sư đáng kính vừa sửa lại cái khăn đội đầu. Nhưng lũ bạn người bản xứ khi được hỏi thì nhất quyết cho rằng Qaboos không thể này gay được.

Hàng chục địa danh trên thế giới được cả người bản xứ lẫn du khách đặt cho tên hiệu “thị thành trắng”. Cách Muscat không xa là Sohar. Khi tôi hỏi vì sao không phải dân Oman mà cũng sùng bái Qaboos vậy. Nhóm còn lại cho rằng dòng tộc máu mủ không quan yếu mà cách sống và phẩm chất đạo đức mới quyết định ai là người lãnh đạo.

Tôi từng tủi hờn nghĩ sơn hà dài rộng quấn quanh biển Đông mà sao lịch sử Việt Nam không thấy có trang sử hàng hải huy hoàng. Dù đã nhìn thấu mưu kế của Muawiyah nhưng dưới sức ép của chính quân đội mình. Com/dr. Phương ngôn có câu Đi một ngày đàng học một sàng khôn nhưng mấy nghìn năm chẳng đi qua nổi mấy lũy tre làng.

Tôi đã chứng kiến cuộc tuần hành dân chủ đòi cách tân nhà nước với cả ngàn người được dẫn đầu bởi một một lá cờ mỗi chiều hơn 10m in hình ảnh nhà vua.

Còn phiên bản lê lết của quán sá thì Qaboos có một đội ngũ vệ binh gồm 700 thanh niên đẹp trai lung linh. Không giới hạn số vợ được cưới. Tôi gặp Khalid. Việc Sultan là gay hay không thì nói thực là tôi chẳng quan hoài”.

Căng mọng sau làn áo thun mỏng tang với hàng chữ gào lên đanh thép: “No man! No cry” 1 Hiếm có thành thị đương đại nào ở Trung Đông khiến tôi mềm lòng như Muscat.

Cơ sở vật chất đương đại hơn hẳn châu Âu nhưng người dân chất phác như nông dân. Sự dàn hòa này được xác lập bằng một đám cưới. Ông là vị Sultan quyền lực tối thượng của vương quốc: Sultan Qaboos. Họ hình thành nên nhánh Hồi giáo Sunni. Arequipa (Peru). Từ sau khi người vợ yêu Khadija hơn ông tới 15 tuổi mệnh chung. Chịu nhục hình trước mặt những caliph mới.

Sự thật đã quá rõ ràng. Kẻ nhất quyết không xác nhận ngôi caliph của Ali nhưng cũng là kẻ hèn nhát khi không dám nhận lời thách đấu trực tiếp của Ali nhằm tránh thương tổn cho binh lính.

Tuy nhiên. Hoặc thỉnh thoảng chỉ là một bức ảnh nhỏ bằng bàn tay dán vội lên tường nhà bằng một miếng băng dính. Đẻ cho ông thêm một đứa con nào. Nữ giới chiếm hơn 30% lực lượng kiếm tiền; trong ngành kế toán nhà băng. Oman từ một quốc gia phụ nữ chỉ ngồi nhà. Vả chăng. Ai Cập. Song cũng thật ơi là thật! Năm 2012 khi mùa xuân Ả Rập cao trào.

Mình cứ phải làm tốt những gì mình được dạy thôi. Những cuộc nói chuyện với bạn bè khắp Trung Đông luôn xuất hiện số ít vài nhân vật với quan điểm cho rằng người dân ở đây sống theo lề thói bộ lạc nên luôn cần người dẫn dắt.

Không chậm trễ như các đế chế dầu lửa khác. Nhưng tôi “bắt quả tang” lông mày của ông trăm bức ảnh như một đều được nhuộm xanh rì. Phải có một tý phù thủy để thuộc cấp còn biết nhúc nhích. Trong khi láng giềng Dubai và Saudi dựa dẫm phần đông vào chất xám ngoại nhập.

Fatimah trở thành cô con gái duy nhất mang dòng máu của vị thiên sứ với người vợ trước nhất đã khuất Khadija 3. 000 lính tráng tách khỏi cộng đồng. Một người bạn ở Libya khi được hỏi “Gaddafi chết rồi chắc giang san sẽ có hy vọng hơn” đã trả lời cương trực: “Thật ra tôi đang chờ một nhà độc tài mới có tâm với đất nước hơn.

Hay một lời đáp sai giáo án là kẻ du hành xấu số bị tuyên bố là kafir 4 và bị giết không tiếc thương. Tuy nhiên. Đoàn kết bộ lạc.

Con cái thì không có. Tuy nhiên. Các tòa nhà chỉ được phép cao dưới chín tầng. Kể sơ sơ thì có Belgrade (Serbia). Hilal đương nhiên là không thắm thiết lắm với câu hỏi tế nhị của tôi về cái việc ai ở Oman cũng băn khoăn lo lắng nhưng không ai dám nói ra.

Cho đến tận hiện thời vẫn tiếp chuyện đổ cả biển máu bắt nguồn từ chính câu hỏi không có lời trả lời này. Trái tim nhân bản và bàn tay sắt thép. Và hình như không bao giờ kết thúc. Canh tân sơn hà. Khi nhà nước Do Thái Israel bị coi là “kẻ thù của toàn khối Ả Rập” thì Oman lại nhiệt tình bắt tay hợp tác. Bị liên tiếp đẩy ra ngoài. Là một vương quốc Hồi giáo đầy khoan thứ với những ông chồng lúc nào cũng tay bồng tay bế trẻ mỏ để cho vợ đi tay không.

Rằng ở đâu mùa xuân Ả Rập muốn đánh đổ độc tài chứ ở Oman chúng tôi chỉ muốn nhà độc tài của mình sống lâu đời đời kiếp kiếp.

Khách sạn hoặc nhà hàng nào. Cửa sổ và kính chắn gió. Tàn khốc nhất. Không lâu sau. Hẳn là bộ mặt thế giới của chúng ta giờ đã khác. Oman đã vượt biển đô hộ và cai trị hơn 10% diện tích châu Phi. Chính là bố đẻ của cô vợ trẻ Aisha. Không một ai trong số hơn chục bà vợ này.

Thậm chí đàn bà còn lấn át cả đàn ông. Chỉ đến khi Uthman bị quân nổi dậy xông vào tận hoàng cung giết chết vì sự xa hoa và nhu nhược thì Ali mới được suy tôn lên làm người lãnh đạo của Islam.

Bản thân vị Sultan lúc nào trông cũng đôn hậu và đẹp trai ngời ngời dù đã gần 70 cái xuân xanh. Đẹp trai. Khalid dừng xe. Nhà vua đức độ muôn năm Ngày trước tiên nghỉ lại thủ phủ Muscat. Cơ mà đó là sự thật. Tiếng Ả Rập có nghĩa là những người tuân theo lời dạy (sunnah) của thiên sứ Muhammad. Oman dịch chuyển từ một thời kỳ hà khắc đến nỗi muốn đeo kính cũng phải có giấy phép (!) để bước chân hòa mình vào dòng chảy của thế giới.

Cả tôi và Khalid bất chợt lẩm bẩm trong miệng: “Wahhabi”. Không hẹn mà cùng nhịp. Muscat – thủ phủ của Oman chưa bao giờ tự nhận là thành thị trắng nhưng có lẽ đây lại là thành thị độc nhất vô nhị trên thế giới xứng đáng với tên gọi này. Chỉ đặt tay lên ngực. Tôi thất đảm tưởng các bác tài ở đây lạng lách giống Việt Nam.

Vấn đề là bản thân tôi thì lại rất quan tâm. Táo tợn hơn. Nhưng dân tình đồn rằng những cô gái này chỉ được thuê để che mắt nhân gian. Trên danh nghĩa Hồi giáo thiêng. Ali ngậm đắng nuốt cay. Và không chỉ có đàn bà Oman. Những dải áo kim sa lộng lẫy chỉ còn là ký ức trong các lễ hội xa xăm. Dưới quyền thống trị của Sultan Qaboos.

Khalid nhắc tôi nhớ cho rằng Oman từng là một nhà nước ấm no bậc nhất thế giới tiên phong trong nghề hàng hải. Chúng tôi đang tài xế xuyên qua khuôn viên thênh thang như một thành thị của Sultan Qaboos University - trường đại học trước nhất của Oman mới hơn 20 năm tuổi.

Tuy nhiên. Trong bữa trưa thân mật với viện trưởng Viện Khoa học Trung Đông Abdullah Al Sabahy. Người trước tiên cắm cờ Oman trên đỉnh Everest. Vượt qua biên giới. Quyết tâm không làm hư con dân.

Thân xác và vong hồn để phục vụ Người”. Tuy nhiên. Yemen… Khắp cả Trung Đông. Người đang mải miết chinh phục những đỉnh núi mới. Phản đạo. Họ đã quá quen với chế độ độc tài và hoàn toàn chưa có khả năng thực hiện quyền và nghĩa vụ dân chủ.

Loạt bài bắt đầu khởi đăng từ số tháng 11. Bảo tôi nhìn về ngã tư phía trước nơi hàng trăm nữ sinh đang túa ra khỏi giảng đường. Hiện là cố vấn cao cấp của Bộ Giáo dục Oman. Khoảng hơn 10. Vào năm 1970. Oman chỉ có ba trường. Sự kính yêu vô bờ bến của con dân đối với ông có nhẽ còn hơn cả người Thái yêu vua Bhumibol Adulyadej.

Đi vào quán bar thấy các anh Hồi giáo cũng dài áo quấn khăn vừa cầm chai cồn vừa nhún nhảy theo Bon Jovi một cách nồng nhiệt. Đơn giản vì vua Thái chỉ lãnh đạo về tinh thần còn Sultan Qaboos thì dám cả gan truất ngôi vua cha. Mỗi bộ lạc của Trung Đông đều có một kho báu về vô khối chủng loại phục trang. Muhammad nhắm mắt. Xứ Ả Rập thần tiên Sau gần một tháng ở Dubai mà chạm mặt với chỉ vài người bản xứ (95% dân số Dubai là người nước ngoài).

Oman là một vương quốc cực kỳ đặc biệt so với các nước vùng Vịnh. Xôn xang đen kịt cả một vùng. Nhưng điều đó được coi như một thú vui cá nhân hơn là sự “lệch lạc” về giới tính. Phải có một tý phù thủy bạn ạ.

“Chán!” – Khalid buông một câu. Một đoàn các bô lão ở quê ra thăm thị thành lọm khọm chống gậy ghé sát vào từng tấm ảnh. Đàn bà trút bỏ dần xiêm y lộng lẫy của thời ông bà cha mẹ và khoác lên vai “tấm vải liệm” (từ của Khalid) đen xì vô tính danh.

Cuốn thánh kinh đạo đóng vai trò quyền năng chính trị. Vào năm 2000. Nhóm người Hồi ủng hộ Ali và cho rằng lãnh đạo đạo phải là những người thuộc dòng họ của thiên sứ Muhammad dần dần hình thành nên nhánh Shia. Quân lính Muawiyah được lệnh không dọc mà giắt lên đầu ngọn giáo những cuốn kinh Quran và kêu gọi hãy để cho Thượng Đế nói lời phán quyết. Trong khi các quốc gia Ả Rập động tý là cắt đứt quan hệ.

Trong suốt 24 năm sau ngày Muhammad mất. Trở lại gần 1. Chúng tôi tin rằng ông sẽ xếp đặt mọi việc đâu vào đấy.

Không những một lần mà đến tận ba lần liên tiếp. Hẳn Hồi giáo đã không bị chia cắt đến gần như đứt lìa suốt gần 1. Đứng cạnh một Dubai vàng son nhưng xa lạ như một đô thị nhân tạo.

Du khách cảm nhận một đất nước từ chính những người dân bản xứ. Cái kiểu đi thăng bằng giữa truyền thống (thật ra là cực kỳ truyền thống) và hiện đại (cũng vô cùng hiện đại). ” Sự thật là những cuộc biểu tình đòi dân chủ ở Oman luôn đi kèm các khẩu hiệu đại loại: “Sultan! Chúng tôi nguyện hy sinh máu. Biến mỗi đàn bà thành một câu khẩu hiệu đạo chói tai khi cô ấy cùng hàng triệu.

Và một trong những cuộc binh đao lớn nhất. Vị chủ nhà hàng không nói gì. Khi đã ở bên bờ vực của đại bại. ---- Năm 2012. Ở thủ phủ Amman của Jordan.

400 năm trước. Trong khi Ali còn đang than khóc và chuẩn bị lễ chôn cất thì những cận thần thân tín của Muhammad họp nhau lại và chỉ định người kế vị là Abu Bakr. Chiếc áo đen với sức mạnh của đồng đô-la dầu mỏ từng bước Wahhabi-hóa những thánh đường Hồi giáo cựu truyền.

Vị caliph thứ ba được chọn vẫn không phải là Ali mà là Uthman. Tôi cũng không còn thích cái kết đời đời kiếp kiếp hạnh phúc nữa. Jordan. Nhìn trước ngó sau. Và sau đó bị phe của chính mình phản. Quá trình này đẩy mạnh bình đẳng giới ở tốc độ quỷ khốc thần sầu. Tuy nhiên. Và theo đúng truyền thống bộ lạc của thế giới Ả Rập.

“Chán!” – tôi cũng thầm nghĩ trong đầu. Tại sao? Bởi câu hỏi ai kế vị luôn là làm mai của phần đông các cuộc binh đao. Cô bạn mới quen hiện là sếp hạng trung ở một công ty dầu lửa. Hai tay chém không khí lật phật: “Chúng tôi không cần dân chủ! Chúng tôi chỉ cần một nhà độc tài tốt bụng. Xếp thứ tám trên thế giới về săn sóc sức khỏe cộng đồng.

Đi vào bất kỳ một văn phòng. Giọng vừa khôi hài. Là những quán bar rượu bia xả phanh và các cậu choai choai miệng cười xẻn lẻn.

Số người nước ngoài ở Oman chiếm tới gần 85% lực lượng cần lao trong các ban ngành. Anh chùng giọng hỏi tôi: “Mai đã đến Nizwa. Chỉ cần vươn ra đến gần tỉnh thành là mắt người đi đường tối sầm lại vì những bộ áo chùng đen abaya mà ở đâu cũng hệt như nhau: Dubai. Cháu bên đằng họ nội và cũng là con nuôi của Muhammad. Nhiều người lo Oman sẽ loạn to khi Sultan về chầu giời. Mà vẫn chân chất hồn nhiên.

Quả thực những phụ nữ Oman miền quê có cách ăn bận hết sức độc đáo. Hai người dàn hòa. Chẳng bao lâu sau. Những thị thành của Oman nép vào lòng núi. Sự trân trọng đối với Sultan lây lan nhiệt thành sang cả cộng đồng người nước ngoài. Nhớ tới Laila. Chàng trai trẻ tuổi Qaboos san sẻ quyền điều hành một giang sơn vẫn còn khá hỗn loạn sau những năm tháng chiến tranh với ông bác ruột tên là Tariq Ibn Taymur.

Bất chấp thế đất thế nước thiên thời địa lợi. Trái tim còn biết phân biệt tốt xấu.

Trong cả một dải Trung Đông bị làm cho be bét bởi các nhà độc tài. Sultan Qaboos ngay tức khắc đề ra một loạt các tiêu chuẩn nép các công ty và ban bệ phải Oman hóa. Mụ phụ thủy gian ác đã phải đền tội còn các công chúa hoàng tử thì đang sống bên nhau đời đời hạnh phúc. Bây chừ ra đường cũng phải rón rén. Hồi sinh Khó có thể tin rằng những hậu duệ chung cục của Khawarij lại chính là vị Sultan nhìn hiền như ông Bụt.

Hai bệnh viện và 10km đường quốc lộ. Kể cả Aisha từ lúc chính thức dậy thì và về ở cùng với Muhammad. Năn nỉ cách nào cũng vẫn chui vào cái “khăn liệm” màu tóc tang. Đáng phục thế nhưng (!) Kết luận: Sultan rất có thể đang chọc ngoáy đám trai đẹp tý chút.

2 Elephant in the room – Ngạn ngữ Anh 3 Xem thêm chú thích số 1 kỳ 1: Trung Đông cấm cung 4 Kẻ vô đạo. Và vị Suntal no đủ. Bước qua bậu cửa là cô cởi phắt khăn trùm đầu và áo chùng đen.

Những cuộc hôn nhân diễn ra không chỉ vì những tiếng gọi ngắn dài từ trái tim. Điều khiến Oman khác hẳn các nhà nước lềnh bềnh trong biển dầu là chính sách có tên gọi Oman hóa nền kinh tế (Omanization).

Tác giả Nguyễn Phương Mai đã thực hành một hành trình dọc Trung Đông để nghiên cứu về Hồi giáo. Truyền thuyết kể rằng trong phút cuối đời.

000 học trò. Tìm hiểu kỹ mới biết phần nhiều tai nạn gây ra do tài xế… ngủ quên trên vô lăng vì đường thênh thang quá (!) Đi vào quán ăn thấy dân Hồi Giáo áo dài quấn khăn gọi bia rượu cụng ly uống vô tư lự.

Hay tại mặt trận liên hồi? hay tại tính toán dân tộc không khát khao thách thức. Can hệ đến một đôi người quen biết ở nhà. Nếu Muhammad có một cậu con trai. 400 năm qua. Bạn đọc có thể bàn luận với tác giả tại www. Cuộc hôn nhân kéo dài được vài năm thì hai người chia tay. Giỏi thế mà. Ra cả đạo luật chỉ cho phép người dân sơn nhà màu (be) trắng.

Lâu đời nhất thế giới. Cứ như thể có một con voi trong phòng khách 2. Thời xa xưa. Viền bằng hào quang và uy thế thần bí của một thứ Hồi giáo nhân danh sự chân chính của tín ngưỡng và tính chính thống của vùng đất khai sáng. Muhammad với sứ mệnh hợp nhất các bộ lạc Ả Rập dưới ngôi đạo mới thậm chí tự cho mình quyền được phá luật.

Oman thân ái đón khách vào nhà. Cô là người cầm bút thì sao không viết lấy một bài. Muhammad trút hơi thở rút cuộc mà không hoàn toàn nói rõ ai sẽ là người kế vị.

Khi những người nữ giới Saudi dưới ảnh hưởng của Wahhabism trường đoản cú xống áo truyền thống và quấn quanh mình chiếc áo chùng đen che kín mặt.

000 trường. Dần dần từ 10%. Một bộ ngực phì nhiêu đập vào mắt tôi. Ông ấy tốt thế nhưng mà. Mà phần đông còn bởi các lý do chính trị.

Anh đại diện cho mẫu đàn ông Ả Rập toàn tài với trí tuệ sáng trong. Đám trẻ ai cũng chỉ mong kiếm được việc làm trong cơ quan nhà nước. Trong harem của ông có cả đàn bà. Với nhận định cho rằng tôn giáo đã trở nên vấy bẩn bởi ý chí của con người. ” Tôi bật cười. Sau hơn chục năm. Rằng đã phụ lòng thương mến của Sultan mà mấy đứa lếu láo kia cả gan xúc phạm Người.

Cụ thể là vị Sultan 36 tuổi chính thức lấy con gái của Taymur. Khi tôi ngỏ ý ca tụng sự khác nhau một trời một vực giữa Hồi giáo của tổ tông Khawarij và Hồi giáo dòng Ibadi ngày nay ở Oman. Trong tiếng Ả Rập có nghĩa là “Những kẻ bỏ ra đi”. Tức thị lại được nhìn ngó. Mỗi lần về nhà bảo bạn bè tao tiêu hết tiền vào đi du lịch thì bị chê là khùng.

Hoàng hậu thì ly dị lâu rồi. Tôi sung sướng thở phào nhẹ nhàng khi thấy mình được trở lại địa vị làm du khách. To lớn khổng lồ nhưng ai cũng vờ như chơi nhìn thấy.

Ali buộc phải chấp thuận cử đại diện vào hội đồng phân xử.

Chính quyền Oman rất quan tâm đến việc phát triển tổ quốc trong thế hòa hợp với thiên nhiên. Rồi tuồng như muốn để tôi chạm sàn thực tiễn thêm một chút nữa.

Shalalah và rất nhiều nơi khác của Oman. Khi Umar bị sát hại. Sự cực đoan của Wahhabism được phát tán ra khắp Trung Đông và thế giới phương Tây.

Tỉnh thành vùng Vịnh nóng như thiêu như đốt tới 55 độ C trong bóng râm nhưng hoa nở tràn tung hạ. Hàm râu quai nón trắng như tuyết. Éo le thay. Để lại một di sản đồ sộ gồm cả vùng bán đảo Ả Rập thống nhất dưới một tôn giáo có tên là Islam.

Chỉ có hai quốc gia người dân tuyệt đối áp với nhà vua nhưng vẫn đề nghị tiện chế dân chủ hơn. Quan tâm đến mức gần như quân phiệt. Khắc khoải. Tôi chưa thấy bất kỳ một ai nói gì xấu về Sultan. Hình ảnh đen thui rũ bỏ sạch sành sanh mọi dấu tích văn hóa truyền thống ấy được tôn sùng lên thành sự tinh khiết đến tận cùng của đạo.

Một trong số đó là thống đốc vùng Syria tên là Muawiyah. Trước chỉ có ở nhà mới cần gọi dạ bảo vâng. “Mặc áo đen thì suy nghĩ cũng sẽ có màu âm u tiêu cực” – Khalid thở dài thườn thượt. Ngoại trừ một người vợ còn rất trẻ. Rỡ ràng mà vẫn rất bình hòa của Oman đều do một tay Sultan xếp đặt.

Áo xống đầy màu sắc và cá tính. Em họ của mình. Lần trước tiên trong lịch sử. Cộng với cái túi rủng rỉnh tiền tài nhà giàu khiến Oman như một câu chuyện cổ tích sau bao nhiêu thăng trầm trận mạc đã đến hồi chấm dứt có hậu. Ngày cuối cùng trước khi rời Oman. Ưa việc làm nông quanh con trâu cái cày hơn là đóng thuyền vượt trùng khơi. Làm bạn. Quê hương của chàng thủy thủ Sinbad lừng danh trong Nghìn lẻ một đêm với những cuộc phiên lưu mạo hiểm khắp chân trời góc bể.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét