Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Nhận quả đắng vì nhắm năng động mắt nhắm mũi đưa chân 'ghép tình'.

Bố mẹ chị có nhắc nhở thì anh cũng chỉ "vâng

Nhận quả đắng vì nhắm mắt đưa chân 'ghép tình'

Hai người có tình cảm với nhau. Họ chỉ cần một tấm ảnh cưới về quê xin phép mọi người dòm là đủ. Ở trọ chung phòng với tôi mấy năm trước. Đúng lúc này chị phát hiện chồng có quan hệ với gái quán bar và có ý định bỏ mẹ con chị để đến với cô gái kia.

Trong chuyện này. Nỗi nhớ thương con không nguôi nhưng hoài vọng chính đáng của người mẹ được về thăm con chị cũng không có. Nước cờ rốt cuộc Chị Thảo là giảng viên của trường cao đẳng ở Hà Nam lên Hà Nội học cao học.

Chị ăn diện và cởi mở hơn với mọi người ở cơ quan. Những người có cảnh ngộ giống chúng ta tự ghép đôi về sống với nhau không phải là hiện tượng đặc biệt. Chị có cảm giác mình như người khát tình khi xúc tiếp với anh. Con đi học thì đăng ký thành hôn cũng chưa muộn.

Chị đớn đau nhận ra sự nông cạn của chồng khi đứa trẻ trong bụng càng ngày càng lớn lên.

Anh cho rằng tư tưởng thoải mái sẽ có nhiều động lực giúp hai người xây dựng hạnh phúc gia đình. Câu chuyện sẽ có cái kết đẹp với ngày nay anh chị có đứa con gái 2 tuổi rất kháu. Chị tâm can với tôi về cuộc sống hôn nhân nhàm. Cũng là để minh chứng cho mối quan hệ của họ. Nhưng qua một số đồng nghiệp anh được biết đó là nhu cầu của những đôi "rổ rá cạp lại" thôi.

Khi mọi chuyện không được như ý. Nỗi nhớ tảo quắt. Đêm nào chị cũng khóc nhưng vẫn cầm cố duy trì mối quan hệ với anh trong khi chị biết anh vẫn luôn chịu tác động của mẹ bắt chia tay với chị. Chị ra đi với vài bộ áo quần và sau một năm thì chuyển công tác ra Hà Nội. Chủ tiệm ảnh cưới V. C ở gần Tây Hồ (Hà Nội) cho biết: "Từ năm trước đã có nhiều đôi đến đặt chụp một tấm ảnh cưới.

Lúc đó. Một con. H. Mỗi buổi tối. Họ chỉ cần có một đứa con thì gần như thỏa mãn mọi mơ ước trong thế cuộc nên chị tặc lưỡi ưng ý. Chị lại càng yên tâm hơn khi anh thủ thỉ: "giờ.

Trong hoàn cảnh ấy. Gái 30. Chị đã qua đêm với anh để thỏa mãn những suy nghĩ điên dại của mình.

Những ký ức đau khổ về đứa con đầu lại trở về. Sự khát khao một mái ấm gia đình. Bây giờ. Anh đưa chị đi chụp tấm ảnh cưới để treo trong nhà. Không ai mở lòng để nói ra những nghĩ suy của mình.

Coi sóc chị. Anh gạt mọi suy nghĩ ái ngại trước mọi người của chị bằng ý kiến: "Chúng mình đều là người có cảnh ngộ trớ trêu và có học vấn nên mọi người sẽ đồng cảm và san sẻ". Chồng ít quan hoài nên vợ chồng chị thường "bằng mặt". Lúc đó không còn nghĩ được gì mà nghe đâu những khao khát về người đàn ông và những đứa con khiến chị như mê đi.

Thoạt đầu. Chị bảo. Chị đã có chồng và đang mang thai tháng thứ 5. Tiếp đó. Sau 2 năm ráng níu kéo tình cảm với chồng vì đứa con. Họ thường đăng tải tấm ảnh lên trang mạng cá nhân chủ nghĩa để thông tin với bạn bè thân thiết là họ đã phối hợp với nhau theo kiểu mô hình gia đình.

Chị Thảo tại ngôi nhà của một người bạn. Nhưng những người đã qua một lần đò như chị. Rạng đông * Tên nhân vật đã đổi thay. Chị rơi vào thể khủng hoảng khi phải đối diện với hàng loạt suy nghĩ: "Sẽ phải đăng ký giấy khai sinh cho con thế nào? Họ của con sẽ phải lấy họ nào? Sẽ thế nào khi sau này nó đi học? Bạn bè nó có dè bỉu nó không?.

Chị dẫn tôi tới tiệm ảnh cưới. Chị tin theo và ưng ý. Nỗi đau không biết ngỏ cùng ai Chỉ sau nửa tháng chuyện trò qua lại với nhau.

Có tiếng trẻ em đã khiến chị có những quyết định quá dễ dàng để bây giờ. Anh không phải đưa đón nhiều và có điều kiện quan tâm. Một lần nữa chị lại ngoan ngoãn gật đầu. Hoặc quá lứa lỡ thời. Để đối mặt với cuộc sống. Mâu thuẫn với mẹ chồng. Bởi mỗi lần về. Thay vì "nấu cháo" điện thoại với chồng như các cặp vợ chồng sống xa nhau khác. ". Lửa gầm rơm. Chị Thảo kể cho tôi câu chuyện khốn khó mình đang phải chịu đựng.

Cô cũng không phải về thăm con vì chúng tôi sẽ không để cô nhìn thấy nó". Chị về thăm con là mẹ chồng lại bế cháu bé vào trong nhà mặc cho lời kêu khóc cầu xin đến lạc cả giọng của chị. Anh dẫn chị về nhà thưa chuyện với bác mẹ. Mọi áp lực về hai bên gia đình cũng giảm đi nhiều. Chị chỉ còn biết đổ cho "mạng".

Xin phép ba má chị cho anh chị sống với nhau. Chị quyết định tu chỉnh lại bản thân.

Cũng có phần nào cảm thông cho họ nhưng cũng không thể không lo ngại cho những biến cố có thể xảy ra với mô hình gia đình phong thanh như vậy". Trước hôm chị ra đi bà mẹ chồng đã nói: "Từ lúc này. Chuyện đăng ký thành thân. Đến nỗi chỉ cần bất giác nhìn cặp đôi nào dắt tay qua đường hay đứa trẻ con đang nô giỡn trong công viên là chị lại giật thột khao khát để rồi sau đó lại vùi mặt vào gối khóc hết nước mắt.

Chị Thảo chóng vánh lọt vào sự chú ý của người đàn ông góa vợ cùng phòng. Anh chỉ đoán là ảnh cưới của họ bị hỏng hoặc phai màu nên muốn chụp lại. Sau đó. Quá tủi chị đành ký vào đơn ly hôn để lại đứa con trai hơn 1 tuổi cho chồng nuôi. Cô sẽ không còn bổn phận gì trong gia đình này. Anh Hải Thanh. Và sau gần 6 năm gặp lại. Anh nói với chị. Giọng chị như nghẹn lại.

Anh cũng chỉ làm một mâm cơm nhỏ để hai bên gia đình biết nhau. Một liều ba bảy cũng liều quan điểm của anh là không có sự can thiệp của pháp luật thì không phải chịu bất cứ một sự ràng buộc nào. Chị không thể bước qua cánh cổng nhà chồng để vào nhà với con.

Theo đó. Chừng như bà phủ nhận hoàn toàn sự có mặt của chị trong gia đình chồng. Nơi chị đã chụp ảnh cưới với người chồng thứ hai trong hy vọng. Vẫn bộ mặt khổ cực đó.

Bà luôn gây khó dễ cho con dâu từ chuyện bát cơm đến từng câu nói. Dạ" cho xong.

Hoảng loạn tìm tới tôi để lóng câu đáp của thế cuộc. Chị cũng chiều ý anh về sống chung để tiện cho sinh hoạt của hai người.

Chị vẫn phải ra tòa ly hôn vì không chịu được áp lực của mẹ chồng. Hốt nhiên chị thành người thừa trong gia đình của chính mình. Điều độc nhất vô nhị họ phải khắc phục là quyền lợi của những đứa con sau này. Chị tâm tình: "Lúc đó. Nhưng nghiệt ngã thay. Quả nhiên rất nhiều lần. Thế là hoàn tất cho cuộc sống gia đình". Chị như người điên dại.

Khi nào có con.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét