Bức tranh kim tuyến các bé làm tặng ba má được trân trọng treo trước cửa
![]()
"Tôi kinh dinh rất nhàn". Là người tiên phong có nhẽ là bí quyết thành công của Yên Châu. 7/9 năm kinh dinh, chị xác định mình là người làm nghề, thiên hướng, kiểu dáng có thể rành nhưng việc tổ chức kinh doanh, quản trị thì… lơ mơ nên thuê CEO riêng
![]()
Chị cho biết, anh là một bác sĩ ngành tim mạch, rất rành tiếng Pháp nên luôn “xí” phần dạy học cho con. “Tôi cho con học ở đó không phải vì sính ngoại mà vì đó là trường do Bộ Giáo dục Pháp tài trợ, có lịch sử và phí tốt, hợp với nhà đông con như nhà tôi.
Bà chủ hãng đầm bầu lừng danh - Nguyễn Thị Yên Châu Năm 2004, đầm bầu BB, đứa con ý thức trước hết của Yên Châu được khai sinh.
Luật gia đình do mẹ và con cùng soạn thảo, bàn cãi, và khi đã “chốt” thì không thay đổi, không có chuyện “mè nheo” hay du di
![]()
Các cô con gái đang bày tiệc trà mời mẹ. Tôi cứ tuân theo luật mà làm nên chăm con cũng rất nhàn. Tất nhiên, từng sản phẩm cũng phải biểu hiện sự sáng tạo và cá tính, ở một chừng mực nào đó, mác đề đạt phong cách cá nhân của người chủ”. Nhưng chị san sớt, anh có tâm hồn rất nghệ sĩ
![]()
Hai tháng nghỉ hè, bọn trẻ gần như tự chăm nhau và… bày ra cách kiếm tiền. Yên Châu có cách dạy con rất lạ. Bỏ tiền túi ra cho con vài trăm nghìn rất dễ, nhưng dạy chúng hiểu giá trị đồng tiền thì khó. Trong nhà chị có những quy định nhất quyết và không bao giờ đổi thay, dù mưa hay nắng, mùa hè hay mùa đông
![]()
Năm 2002, chị lại trở về với Hà Nội, thành hôn và chuẩn bị mở công ty của riêng mình.
Trong cuộc sống riêng, chị là mẹ của 3 cô con gái. Trên bàn làm việc của chị luôn có ảnh gia đình. Bé Bơ theo mẹ xuống xưởng may phụ giúp những việc đơn giản như nhặt chỉ, đính khuy và được trả lương tử tế
![]()
Căn nhà lúc nào cũng tràn đầy tiếng cười và niềm hạnh phúc. “Không phải là không có mình công việc không xuôi đâu, có điều tôi không chịu được nhàn rỗi, ở nhà mà cứ thấy nhớ công việc quá!” – chị tâm can. Hạnh phúc bên người bạn đời - chỗ dựa tinh thần. Yên Châu chia sẻ: “Tôi dạy con cách kiếm tiền chứ không dạy tư tưởng thực dụng chủ nghĩa
![]()
Tôi tin rằng hạnh phúc và tự tín mang lại cho người ta vẻ đẹp. Bọn trẻ đều học ở trường Pháp, trong lớp chúng nói tiếng Pháp, ra sân chơi nói tiếng Anh nên ở nhà chúng phải nói tiếng Việt. “Càng làm quản lý, ta càng cô đơn. Họ mặc xống áo được thiết kế riêng cho thời kỳ đặc biệt ấy
![]()
Để xúc tiến khả năng tiếng nói của Bơ tốt hơn, năm ngoái, mẹ Yên Châu đã đặt hàng con gái chuyển ngữ một cuốn sách thiếu nhi bằng tiếng Pháp.
Tôi không bán thời trang mà bán hạnh phúc, bán niềm vui cho người phụ nữ trong thời đoạn mang bầu, để họ tự tin và thấy mình xinh đẹp. Sau vài tháng công tác, chị chuyển vào TP. Có lẽ chất thương lái đã ảnh hưởng đến cách chị nuôi dạy những đứa trẻ của gia đình
![]()
Bé Gấu hồi và nhẹ nhõm, thích vẽ. Bé Bơ (11 tuổi) thích may vá giống mẹ, có cá tính rất mạnh. Mỗi người mua ủng hộ vài cái, thấy đắt hàng, cô bé đắc ý làm thêm. Lịch đọc sách, lịch chơi điện tử cũng được quy định trước, bé nào phạm luật sẽ bị phạt
![]()
Tôi thấy có bố mẹ thưởng cho con khi chúng chịu làm việc nhà, nhưng với tôi, việc nhà là việc chung, là bổn phận nên không bao giờ trả tiền cho con để chúng làm việc nhà. Sau gần 10 năm thành lập, từ cửa hàng trước nhất ở Thợ Nhuộm, giờ hệ thống của chị đã phát triển với 5 cửa hàng lớn và 50 đại lý trên toàn quốc và hai nhãn thích hợp với hai phân khúc thị trường cao và trung cấp.
May mà tôi luôn có chỗ dựa vững chãi là ông xã. Tôi quyết định xây dựng một nhãn thời trang dành riêng cho bà bầu”
![]()
Ông xã của chị Yên Châu là thầy thuốc. Hồ Chí Minh dạy ở trường Đại học Kiến trúc cũng như làm việc cho một vài công ty thời trang. Chị nói đùa: “Việc chính của tôi có lẽ là nghĩ ra tuồng gì đó cho con nghịch”. Cũng có khi Yên Châu mở ra các nhãn hàng khác nhau nhưng hoặc không đủ lực nuôi, hoặc không được khách hàng đón nhận
![]()
Tốt nghiệp Khoa Thiết kế thời trang năm 2000, Yên Châu được trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội mời ở lại trường giảng dạy.
Chị cho biết, sau khi mở công ty, dù chính chị đã đứng trên bục giảng dạy sinh viên thiết kế thời trang, chị vẫn sang Học viện thời trang London để học thêm vì muốn hiểu những phương pháp dạy của nước ngoài có điểm gì khác với những thứ chị đã học để truyền đạt thêm cho sinh viên của mình.
Chị nói thêm: “Trừ những lúc bọn trẻ học bài, còn lại chúng tôi không cho con nói tiếng Pháp ở nhà.
Nếu bọn trẻ muốn kiếm tiền, chúng phải kiếm của từng lớp chứ không phải từ trong gia đình”
![]()
Yên Châu là một đàn bà thành đạt. Trước đó, tôi có sang Australia chơi 3 tháng và sửng sốt thấy bà bầu ở đó rất tự tin và đẹp. Không chỉ kinh doanh đầm bầu, khi có thời gian, chị còn nhận chụp ảnh nude cho khách hàng đang trong thời đoạn bầu bí vì “muốn giúp khách hàng lưu giữ được những phút chốc đặc biệt ấy, đó sẽ là một hạnh phúc nhỏ bé mà tôi có thể mang lại”. Chia sẻ về thành công của mình, chị cho biết: “Ý tưởng của tôi là khơi dậy vẻ đẹp từ sự hạnh phúc
![]()
Có những tuổi trục trặc, công ty tưởng chừng suy sụp, phải cắt giảm sản xuất, hàng bán cũng kém đi. “Tôi nuôi con như cây rừng” Là mẹ của ba công chúa nhỏ, bé Bơ (Yên Chi) 11 tuổi, học lớp 5, bé Gấu (Phương Anh) 7 tuổi, học lớp 2 và bé Sóc (Châu Anh) 5 tuổi, học mẫu giáo, cứ ngỡ Yên Châu sẽ bận tối mắt tối mũi.
Khu vực "trưng bày tác phẩm" của mẹ và các con. Trong công việc kinh dinh, không phải lúc nào thành công cũng mỉm cười
![]()
Với từng bộ phận, chị đều chọn những người quản lý có kinh nghiệm, phù hợp với hệ thống để xây dựng thành bộ máy. Tối, ông xã giúp chị kèm hai cô con gái lớn học, còn chị chơi với bé út. Yên Châu mê công việc đến mức, khi mới sinh bé thứ nhất được hai tháng rưỡi, chị đã đi dạy lại. “Tôi kinh dinh rất nhàn” Trong gia đình, chị là người duy nhất theo nghiệp kinh doanh
![]()
” – Chị kể. Anh hỗ trợ tôi rất nhiều, thẳng tắp san sớt và lắng nghe tôi”. Các con chị đang học ở một trường quốc tế.
Bơ rất nô nức và dành cả mùa hè để dịch
![]()
“Vợ chồng tôi luôn thống nhất quan điểm trong việc dạy con, không bao giờ có tình trạng trống đánh xuôi kèn thổi ngược. 000 đồng. 9 giờ tối là giờ lũ trẻ đi ngủ, chỉ riêng cuối tuần, chúng được thức đến 10 giờ. Tốt nghiệp khoa Thiết kế
![]()
Hễ rảnh là bé Gấu dành thời kì làm những món đồ nhỏ nhặt để nhờ mẹ bán giúp. Chị tự nhận mình sống đơn giản, dễ kiếm tìm niềm vui nên ngay cả những lúc như vậy, vẫn tìm cách day trở, bằng mọi giá giữ giàng thương hiệu - đứa con tinh thần của mình.
Bé Gấu có thiên hướng nghệ thuật, thích vẽ chuyện thì được mẹ dạy làm kẹp sách. Ở cấp 1, trường không chấm điểm mà các cô giáo sẽ trực tính cập nhật tình hình học tập của bọn trẻ, nên chúng tôi vẫn rất yên tâm về việc học của các con
![]()
Làm kem. Bố chị là Phó Giáo sư vật lý nguyên tử hạt nhân, cố Viện trưởng Viện Năng lượng nguyên tử Việt Nam.
Cả mùa hè cần lao, cô bé được lĩnh lương hơn 100. Nếu không kìm nén, chắc chúng sẽ nói chuyện bằng tiếng Pháp hoặc tiếng Anh với nhau cho… nhanh”
![]()
Năm nay, cô bé quyết tâm dịch một quyển dày gấp 5 lần với hy vọng sẽ có thù lao cao gấp 5 lần và đã dịch xong, chỉ chờ mẹ “xuất bản”. Tính ra, thù lao của bé Bơ được 300. Mẹ Châu đem in ra, bán cho một đôi người bạn. Nhắc đến chồng, Yên Châu không giấu niềm tự hào
![]()
Nếu học trường Việt, các con sẽ có nhiều kiến thức, sẽ dạn dĩ, nhiều kinh nghiệm sống; nhưng tôi cho con học ở đây vì muốn chúng có hướng phát triển riêng. Và gắn bó với ngành thời trang. Bọn trẻ nhà tôi có heo đất trữ tiền chúng tự kiếm được và luôn cân nhắc khi xin tiền ba má.
Bé Sóc (5 tuổi) nhí nhảnh và đáng yêu
![]()
Bé Bơ, bé Gấu, bé Sóc, mỗi đứa một tính, nhưng đứa nào cũng được mẹ dạy về giá trị của đồng tiền. Các "công chúa" của gia đình đều thích vẽ. Đem lại hạnh phúc, tự tin cho khách hàng, đó là điều chị và nhãn hàng hướng đến. Có cảm giác như Yên Châu là người phụ nữ của công việc. "Không biết cái túi này đã đủ tone-sur-tone với bộ đồ của mình chưa nhỉ?" Nhưng Sóc cũng rất hay dỗi.
Nhưng theo chị chia sẻ, thời khóa biểu trong ngày của chị khá thanh nhàn: 7 giờ 30 sáng đưa con ra bến bus của trường, ăn sáng ở nhà, café sáng đến 9 giờ thì đến công ty làm việc, 5 giờ 30 chiều về nhà. Một bí quyết khác trong kinh doanh mà Yên Châu san sẻ, đó là không bao giờ ôm đồm vớ việc vào mình.
Chị nhẩm tính, mình đã lưu lại được khoảnh khắc diệu kỳ ấy cho hàng trăm khách. Tôi để con cần lao, chúng mới hiểu kiếm được đồng tiền nặng nhọc nhường nào và trân trọng tiền hơn. 000 đồng. Tại Việt Nam lúc bấy giờ, một số công ty thời trang bắt đầu có sản phẩm dành cho bà bầu nhưng chưa chuyên biệt. Chị san sớt: “thời kì đó, tôi nhận thấy các bà bầu ở Việt Nam vẫn còn tâm lý tự ti về sắc vóc của mình, nhiều người mặc đồ rộng lụng thụng hoặc ăn mặc rất xuề xòa.
Đến bé thứ hai lại rút ngắn thời kì ở cữ thêm một ít, con vừa tròn tháng, chị trở lại với công việc; còn bé út, chị ở nhà có… nửa tháng.
Bọn trẻ tự lớn như cây rừng thôi!” – chị cho biết. Thí dụ, từ 3 tuổi, các bé đã được tập cho ngủ riêng. Có nhẽ thành thử mà như chị bảo, chị “kinh dinh rất nhàn”. Buổi chiều sẽ là thời kì anh chị chơi với con, cho con đi bơi, đạp xe.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét