Nếu chúng ta đi từ thành thị Long Xuyên vào núi Sập, qua Vọng Thê, rồi từ chợ Vọng Thê men theo triền núi Ba Thê về hướng Đông khoảng 2km là sẽ tới chùa

Ngay lúc đó, nhiều người Khmer tụ hợp lại để khiêng, định đem về thờ. Trong các cổ vật có niên đại xưa nhất chính là hai tấm bia đá và tượng Phật bốn tay hiện an vị tại Linh Sơn tự, xã Vọng Thê, nay là thị trấn Óc Eo, huyện Thoại Sơn, một trong những địa chỉ hành hương nổi tiếng của An Giang.
Chùa nằm trên một khu đất cao, rộng khoảng 1ha với nhiều cây cao bóng cả khiến cho sân chùa lúc nào cũng yên ả, yên ắng.
Cổng chùa tam quan tuy không khổng lồ nhưng mỗi đôi cột đều có câu đối, tường khắc nhiều bài thơ, nội dung nhấc Phật tử tu hành chính đạo.
Hòa thượng trụ trì cho biết, lúc đầu là tượng bán thân, chất liệu bằng đá cổ, màu đen, sau này mới gia cố thành phong độ ngồi kiết già.
Đến nay, chùa đã tròn 100 tuổi và đã qua nhiều lần trùng tu, lần xây dựng sau cùng là vào năm 1983. Chính vì giá trị lịch sử của các cổ vật nên ngày 18-1-1988, Bộ Văn hóa đã ra quyết định xác nhận hai bia đá và tượng Phật bốn tay ở chùa Linh Sơn là Di tích Lịch sử Văn hóa.
Tượng Phật bốn tay cũng giống như tượng thần Vishu Ananta có rắn thần Naga 7 đầu tạo thành tán che phía sau đức Phật.
Đặc biệt nền văn hóa Óc Eo là một di tích khảo cổ độc đáo ở An Giang được hình thành và tồn tại cách nay khoảng 2. Theo các nhà khảo cổ, chữ khắc trên hai bia đá có thể là chữ của dân tộc Phù Nam có niên đại khoảng 2. Đặc biệt, cách thờ phụng tại Linh Sơn tự cũng giống như các chùa Phật khác. Còn bên trong chùa thì chứa cả một kho cổ tích huyền thoại.
Chùa không oai nghi nguy nga nhưng bên ngoài có nhiều tháp, trong đó có các tháp của 5 vị sư tự thiêu để cúng dường. Về tượng Phật, cho tới nay vẫn còn nhiều người thắc mắc. 000 năm, thuộc nền văn hóa Óc Eo. Chỉ biết rằng hai tấm bia thuộc loại đá bùn, cao 1,8m, ngang 82cm và dày 22cm, hiện một bia chữ đã mờ không còn đọc được, do tác động của thời kì.
Theo Báo Hậu Giang. Tại ngôi chính điện, ngoài tượng Phật bốn tay còn có tượng A Di Đà, tượng Quan Thế Âm bồ tát, Đại Thế Chí bồ tát, Thích Ca Mầu Ni, Hộ pháp, hậu thổ và Thánh tăng.
Theo hòa thượng Thích Thiện Trí, trụ trì chùa Linh Sơn, thì năm 1913, trong lúc nhà cầm quyền Pháp cho xe ủi đất làm đường (khu vực gần chợ Ba Thê, gần một ngôi chùa Khmer) đã phát hiện pho tượng đá cao 1,7m còn nguyên vẹn nằm sâu trong lòng đất khoảng 2m.
Trong khi đợi chờ các nhà khoa học, nhà khảo cổ làm minh bạch cội nguồn và ý nghĩa lịch sử của các cổ vật, có nhiều quan điểm cho rằng, hai bia đá và tượng Phật bốn tay ở Linh Sơn tự là một trong nhiều di tích quan trọng của Trung tâm văn hóa Óc Eo, đặc biệt là những tác phẩm kiến trúc nghệ thuật đã minh chứng cho một thời phồn thịnh của vương triều Phù Nam.
000 năm. Sau đó, bà con người Việt đứng ra khấn nguyện mới di dời được và mang về đặt giữa hai bia đá để thờ, lấy tên chùa là Linh Sơn tự, người địa phương gọi là chùa Phật bốn tay.
Còn tượng Phật bốn tay là một tác phẩm kiến trúc có giá trị về văn hóa và lịch sử. Vì sao lại có Phật bốn tay? Hòa thượng trụ trì giải thích tượng Phật bốn tay là một di sản văn hóa Óc Eo, mang mô-típ mỹ thuật Bà La Môn giáo, có nguồn cội từ Ấn Độ, giống như tượng Bà Chúa Xứ ở núi Sam - Châu Đốc.
Tượng Phật bốn tay tại Linh Sơn cổ tự. Đó là cội nguồn của Phật bốn tay và hai bia đá với những hàng cổ tự mà cho tới nay chưa có người giải mã. Vị trong truyền thuyết Phật giáo xưa nay chỉ có Phật 18 tay, tức Phật nghìn tay nghìn mắt “thiên thủ thiên nhãn”. Đến ngày 24-5-2009, trọng điểm Sách kỷ lục Việt Nam cũng đã xác nhận hai bia đá và tượng Phật bốn tay với danh hiệu “Lâu năm nhất, lớn nhất nước”.
Họ cho đó là thần núi (Neakta Phrom) nhưng không sao chuyển di nổi vì quá nặng. Chùa Linh Sơn cách Gò Óc Eo 1,5km. Đáng tiếc là sang trọng nhiều lần trùng tu, nhà chùa đã sơn phết màu mè và đắp y làm mất đi giá trị nguyên thủy của một tác phẩm mỹ thuật.
Còn bốn tay của đức Phật thì tay phải trên cầm xâu chuỗi, tay phải dưới cầm cái linh (chuông nhỏ ), tay trái trên bắt ấn a di đà và tay trái dưới cầm trái châu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét